tiến trình rung động mà việc sử dụng hình tướng đòi hỏi, chúng ta gọi là điều này là Thời Gian, dù là liên quan đến một người, một Hành Tinh Thượng Đế, hoặc Thái Dương Thượng Đế.
the vibratory process necessitated by the utilisation of the form, this we call Time, whether in connection with a man, a planetary Logos, or the Deity.
Mặt khác, không gian được bao gồm trong ý niệm về tâm thức và việc vận dụng vật chất của không gian đó. Đối với Thái Dương Thượng Đế, không gian theo sát nghĩa là hình tướng (the form), mà trong đó các hoạt động hữu thức và các mục đích của Ngài được thực hiện − là vòng giới hạn thái dương. Không gian mà trong đó một Hành Tinh Thượng Đế thể hiện các kế hoạch của Ngài, một cách tương tự, là trong chừng mực không gian thái dương khi tâm thức của Ngài được phát triển đủ để vận dụng. Con người lại lặp lại diễn trình và vòng giới hạn của y được bao hàm trong phạm vi tâm thức của y, và có thể rất bị giới hạn như trong trường hợp của người kém tiến hoá, hay có thể bao gồm một phần không gian hành tinh rất rộng lớn, và trong trường hợp của người tiến hoá rất cao thì thậm chí có thể bắt đầu chạm đến ngoại biên của vùng ảnh hưởng của Hành Tinh Thượng Đế, mà trong cơ thể Ngài, y là một tế bào.
Space, again, is included in the idea of consciousness, and its utilisation of matter. Space, for the Logos, is literally the form wherein His conscious activities and purposes are worked out—the solar ring-pass-not. The space wherein a planetary Logos works out His plans is similarly as much of solar space as His consciousness is developed enough to use. Man again repeats the process and his ring-pass-not is included in the radius of his consciousness, and may be very circumscribed as in the case of the little evolved, or may be inclusive of a portion of planetary space of great extent, and even in the case of the very highly evolved may begin to touch the periphery of the sphere of influence of the planetary Logos in Whose body he is a cell.
Đối với nguyên tử (thí dụ nguyên tử trong thể xác con người), không gian sẽ là phạm vi của hình thể, mà trong ấy có trung tâm tâm thức lớn hơn mà nguyên tử là một phần tử, và nó sẽ vừa bị hút vừa bị đẩy – được thu hút và lắp vào hình hài của Sự Sống lớn lao hơn, tuy nhiên, bị đẩy ra và bằng cách đó, được ngăn ngừa khỏi sự xê dịch ra khỏi một điểm nhất định trong hình thể đó.
Space for the atom (for instance, the atom in the physical body of man) will be the radius of the form in which is found the greater centre of consciousness of which it is a part and it will be both attracted and repulsed—attracted and built into the form of the greater Life, yet repulsed and thereby prevented from moving from a certain point within that form.
Ở đây, chúng ta nên đề cập một chút về thời gian và không gian trong mối liên quan của chúng đối với một trung tâm tâm thức đặc biệt; chúng ta đã thấy rằng chúng đơn thuần là các hình thức của các ý tưởng để biểu lộ hoạt động theo chu kỳ của một thực thể. Vấn đề quá khó hiểu, do bởi trình độ thấp của trí tuệ con người, mà cho đến nay vốn còn quá bận tâm đến khía cạnh khách quan hay vật chất của sự biểu lộ đến nỗi mà sự thu hút tồn tại giữa Tinh Thần với Tinh Thần còn nhỏ hơn là một khái niệm. Khi có nhiều người hơn nữa trong gia đình nhân loại có trung tâm ý thức của họ trong Chân ngã và do đó bận rộn với công việc đẩy lui vật chất, và bận tâm với sự triệt thoái
We have here dealt a little with time and space in their relation to a specific centre of consciousness; we have seen that they are simply forms of ideas to express the cyclic activity of an entity. The subject is exceedingly abstruse, due to the low stage of the human intelligence, which is as yet so occupied with the objective or material side of manifestation that the attraction existing between Spirit and Spirit is little more than a concept. When more of the human family have their centre of consciousness in the Ego and hence are busy with the work of repulsing matter, and with the withdrawal of
