Thượng Đế, năng lượng của Thượng Đế và là sự biểu lộ của ánh sáng chói lọi đang che phủ Mặt Trời Trung Ương. Chỉ khi Ngài được nhận biết như là Fohat, là năng lượng của vật chất, như là Minh triết, là bản chất của Ego và sức thúc đẩy của nó, và như là nhất nguyên căn bản, thì quan niệm thích đáng mới có thể được đạt tới về bản chất hay bản thể của Ngài. Ngài không phải là Thái Dương Thượng Đế trên cõi trí vũ trụ, vì Chân Ngã thức của Thượng Đế thì nhiều hơn sự biểu lộ vật lý của Ngài, nhưng Agni là toàn bộ cái phần (portion) của Chân Ngã Thượng Đế được phản chiếu xuống vào hiện thể hồng trần của Ngài; Ngài là sự sống của Phàm Ngã Thượng Đế, với tất cả những gì được bao gồm trong sự diễn đat đó. Ngài đối với Thái Dương Thượng Đế trên cõi riêng của Thượng Đế, thì cũng giống như phàm ngã cố kết của một con người đối với Chân Ngã của y trong thể nguyên nhân. Đây là một điểm rất quan trọng cần hiểu rõ, và nếu được tham thiền về đó, thì nó sẽ đem lại cho môn sinh nhiều khai ngộ. Sự sống của Ngài là sự sống hòa nhập và trộn lẫn bản thể tam phân của Thượng Đế khi đang nhập thế ở cõi trần; thần lực của Ngài là thần lực cố kết vốn tạo ra một sự hợp nhất Phàm Ngã tam phân của Thượng Đế, nhưng con người chỉ có thể đạt đến bản chất căn bản của Ngài bằng việc nghiên cứu hiện thể hồng trần của Thượng Đế – đó là sự khó khăn; con người chỉ có thể hiểu được bằng việc xem xét về sự phát xạ tâm linh (psychic emanation) của Ngài khi nó có thể được cảm nhận và được xem xét bằng cách đi qua lịch sử của các giống dân trong việc nghiên cứu quá khứ.
God, the energy of the Logos, and the manifestation of the radiance which veils the Central Sun. Only as He is recognised as Fohat, the energy of matter, as Wisdom, the nature of the Ego and its motivation, and as essential unity, can any due conception be arrived at as to His nature or being. He is not the solar Logos on the cosmic mental plane, for the egoic consciousness of the Logos is more than His physical manifestation, but Agni is the sumtotal of that portion of the logoic Ego which is reflected down into His physical vehicle; He is the life of the logoic Personality, with all that is included in that expression. He is to the solar Logos on His own plane what the coherent personality of a human being is to his Ego in the causal body. This is a very important point to be grasped, and if meditated upon will bring to the student much enlightenment. His is the life that fuses and blends the threefold nature of the Logos when in physical incarnation; His is the coherent force that makes a unity of the triple logoic Personality, but man can only arrive at His essential nature by the study of the logoic physical vehicle—hence the difficulty; he can only understand by a consideration of His psychic emanation as it can be sensed and viewed by passing the history of the races in retrospect.
Phàm ngã của con người tiết lộ bản chất của y khi sự sống của y tiến triển; tính chất tâm linh của y khai mở theo năm tháng trôi qua, và khi y ra khỏi luân hồi, y được nói đến dưới dạng của tính chất, là tốt hoặc xấu, vị kỷ hoặc vị tha; kết quả của “sự phát xạ” của y trong kiếp sống là những gì vẫn ở lại trong trí con người. Như vậy chỉ có phàm ngã Thượng Đế có thể tự biểu lộ nó ra, còn tri thức của chúng ta về bản thể của Ngài tất nhiên bị giới hạn do quan điểm hạn chế của chúng ta, và bị cản trở bởi sự kiện là chúng ta là những kẻ tham dự vào sự sống của Ngài, và là các thành phần không thể thiếu của sự biểu lộ của Ngài.
Man's personality reveals his nature as his life progresses; his psychic quality unfolds as the years slip away, and when he passes out of incarnation he is spoken of in terms of quality, good or bad, selfish or unselfish; the effect of his “emanation” during life is that which remains in men's minds. Thus only can the logoic personality express itself, and our knowledge of His nature is consequently limited by our close perspective, and handicapped by the fact that we are participants in His life, and integral parts of His manifestation.
Chính là chỉ khi nào chúng ta bắt đầu hoạt động trên cõi bồ đề, thì chúng ta mới có thể theo bất cứ cách nào đó “sống trong khía cạnh chủ quan”
It is only as we begin to function upon the buddhic plane that we can in any way “live in the subjective”
