sự sống của phàm ngã, trạng thái cao mà chúng ta gọi là niết bàn thức (nirvanic consciousness) và nó được mang lại bởi tác động của Chân Ngã. Đó chỉ là một phản ảnh mờ nhạt trong các đơn vị biệt lập (và vì thế bị nhuốm màu với sự ích kỷ và sự vui thích chia rẽ) của tình trạng tập thể được gọi là tình trạng niết bàn. Trong trạng thái tâm thức cao này, mỗi chủ thể riêng rẽ, mặc dù tự nhận thức (self-realising), chia sẻ trong nhận thức của nhóm, và ở đó là sự chí phúc cho đơn vị. Sự phân chia không còn nữa, chỉ có nhất nguyên và sự đơn nhất căn bản được nhận biết. Do đó như có thể được suy ra một cách đương nhiên, không hề có trạng thái devachan cho người sơ khai hoặc người kém tiến hóa, vì họ không xứng đáng với nó, và không có năng lực trí tuệ (mentality) để nhận thức nó; vì vậy, thời gian đầu thai của họ nhanh chóng và giai đoạn pralaya của họ ngắn ngủi. Trong trường hợp của họ, có ít điều cho Ego, trên cõi riêng của Chân Ngã, để đồng hóa trong phần còn lại của các lần luân hồi, và vì vậy nguyên khí sự sống nhanh chóng triệt thoái ra khỏi thể hạ trí, đưa đến kết quả là sức thôi thúc của Ego để tái sinh hầu như ngay lập tức.
the life of the Personality, that higher state which we call nirvanic consciousness, and which is brought about by egoic action. It is but a dim reflection in the separated units (and therefore tinged with selfishness and separative pleasure) of the group condition called nirvanic. In this high state of consciousness each separate identity, though self-realising, shares in the group realisation, and therein lies bliss for the unit. Separation is no longer felt, only unity and essential oneness is known. Therefore, as might be naturally deduced, there is no devachan for the savage or little evolved man, as they merit it not, and have not the mentality to realise it; hence, therefore, the rapidity of their incarnations, and the brevity of the pralayic period. There is little in their case for the Ego, on its own plane, to assimilate in the residue of incarnations, and hence the life principle withdraws rapidly from out of the mental form, with the resulting impulse of the Ego to reincarnate almost immediately.
Khi sự sống của phàm ngã đã đầy đủ và phong phú, tuy chưa đạt đến giai đoạn mà trong đó phàm ngã có thể hợp tác một cách hữu thức với Chân Ngã, các giai đoạn niết bàn của phàm ngã (personality nirvana) được trải qua, kỳ gian của chúng tùy thuộc vào sự thích thú của đời sống, và năng lực của con người để suy ngẫm về kinh nghiệm. Sau này, khi Ego chi phối sự sống phàm ngã, việc quan tâm của con người được nâng lên các mức cao hơn, và niết bàn của linh hồn trở thành
When the life of the personality has been full and rich, yet has not reached the stage wherein the personal self can consciously co-operate with the ego, periods of personality nirvana are undergone, their length depending upon the interest of the life, and the ability of the man to meditate upon experience. Later, when the Ego dominates the personality life, the interest of the man is raised to higher levels, and the nirvana of the soul becomes
