cần phải làm thế nào để đặt nền móng vững chắc cho nền văn minh sắp đến. Họ phải làm sao cho nền móng ấy có phạm vi phổ thông và phổ quát, với lối trình bày chân thực và khảo hướng xây dựng. Những bước đầu tiên thế nào mà các nhà giáo dục trong những nước khác nhau thực hiện tất sẽ xác định tính chất của nền văn minh sắp đến. Họ phải chuẩn bị cho sự phục hưng của tất cả các ngành nghệ thuật, và cho sự lưu chuyển tự do và mới mẻ của tinh thần sáng tạo trong con người. Họ phải nhấn mạnh tầm quan trọng của những thời điểm trọng đại trong lịch sử nhân loại khi thiên tính trong con người bừng cháy. Họ phải chỉ rõ những lề lối tư duy mới, những phương thức hoạch định mới của con người, và bằng cách đó luôn luôn thay đổi xu thế của các sự vụ nhân loại. Những thời điểm trọng đại này đã tạo ra Đại Hiến chương nước Anh; nhấn mạnh các khái niệm về tự do, bình đẳng và tình huynh đệ, qua cuộc Cách mạng Pháp; đưa ra Tuyên ngôn Nhân quyền của Hoa Kỳ; và trong thời đại của chính chúng ta, trên biển khơi, đã cho ra đời Hiến chương Đại Tây Dương và Bốn Quyền Tự do. Đây là những khái niệm vĩ đại phải chi phối thời đại mới cùng với nền văn minh mới sản sinh và nền văn hóa tương lai của nó. Nếu trẻ con ngày nay học biết ý nghĩa của năm bản tuyên ngôn vĩ đại này, và đồng thời học biết sự vô nghĩa của hận thù và chiến tranh, thì hy vọng sẽ có một thế giới tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn và an toàn hơn.
should see to it that a sound foundation is laid for the coming civilisation; they must undertake that it is general and universal in its scope, truthful in its presentation and constructive in its approach. What initial steps the educators of the different countries take will inevitably determine the nature of the coming civilisation. They must prepare for a renaissance of all the arts and for a new and free flow of the creative spirit in man. They must lay an emphatic importance upon those great moments in human history wherein man's divinity flamed forth and indicated new ways of thinking, new modes of human planning and thus changed for all time the trend of human affairs. These moments produced the Magna Charta; they gave emphasis, through the French Revolution, to the concepts of liberty, equality and fraternity; they formulated the American Bill of Rights and on the high seas in our own time they gave us the Atlantic Charter and the Four Freedoms. These are the great concepts which must govern the new age with its nascent civilisation and its future culture. If the children of today are taught the significance of these five great declarations and are, at the same time, taught the futility of hate and war, there is hope of a better and happier as well as of a safer world.
Có hai ý tưởng chính yếu cần được dạy cho trẻ con của mọi quốc gia. Đó là: giá trị của cá nhân và sự kiện thực tế về nhân loại duy nhất. Các thanh niên nam nữ trong thời chiến đã thấy theo cái nhìn bề ngoài rằng sinh mạng con người không có mấy giá trị. Các nước phát-xít dạy rằng cá nhân không có giá trị gì hơn là công cụ để thực hiện kế hoạch của một nhà độc tài – như một Mussolini hay một Hitler. Trong các nước khác, một số người và một số đoàn nhóm – do địa vị kế thừa hay khả năng tài chính – được xem là trọng yếu, và những người còn lại trong nước thì bị xem nhẹ. Trong những nước khác nữa, cá nhân lại tự xem mình là quá quan trọng, và tự cho mình có quyền làm hài lòng chính mình lớn đến đỗi người đó hoàn toàn không còn liên hệ gì với cuộc sống toàn thể. Tuy nhiên, giá trị của cá nhân và sự hiện hữu của cái toàn thể mà chúng ta gọi là Nhân loại lại có liên quan
Two major ideas should be taught to the children of every country. They are: the value of the individual and the fact of the one humanity. The war boys and girls have learnt, from appearances, that human life has small value; the fascist countries have taught that the individual is of no value except in so far as he implements the designs of some dictator—a Mussolini or a Hitler. In other countries, some people and some groups—through hereditary position or financial assets—are regarded as of importance and the rest of the nation as of little importance. In still other countries, the individual regards himself of so much importance and his right to please himself of so much moment that his relation to the whole is entirely lost. Yet the value of the individual and the existence of that whole we call Humanity
