c. Hai phổi là sự tương đồng cho hơi thở của sự sống, là phần tương ứng với tinh thần.
c. The lungs, the analogy for the breath of life, is the correspondence to spirit.
15. Trong thân dưới, chúng ta lại có những hệ thống tam phân này được thể hiện.
15. In the lower torso again we have this triple system carried out.
a. Các cơ quan sinh dục, trạng thái sáng tạo, chủ thể nắn tạo cơ thể.
a. The sex organs, the creative aspect, the fashioner of the body.
b. Bao tử, với vai trò là sự biểu lộ vật chất của bí huyệt nhật tùng, là sự tương đồng với bản chất linh hồn.
b. The stomach as the physical manifestation of the solar plexus is the analogy to the soul nature.
c. Lá lách, nơi tiếp nhận năng lượng và do đó là sự biểu lộ ở cõi trần của bí huyệt tiếp nhận năng lượng này, là sự tương đồng đối với tinh thần truyền năng lượng.
c. The spleen, the receiver of energy and therefore the physical plane expression of the centre which receives this energy, is the analogy to the energizing spirit.
Tôi hiểu rõ các danh từ chuyên môn mà tôi đã đưa ra ở đây, và nỗi khó khăn và sự vô dụng bề ngoài của chúng. Người ta có thể hỏi: tại sao cần phải quá tỉ mỉ trong việc liệt kê các chi tiết về thể xác, về tâm lý và về hệ thống có một bản chất thuần túy học thuật, khi mà, bằng một tác động của ý chí và của quyền năng thiêng liêng, và bằng việc dùng một số Quyền Lực Từ, thì việc chữa trị có thể được hoàn tất? Các ý tưởng này về cơ bản thì đúng, nhưng lại dựa trên một sự hiểu lầm − về thời gian và không gian. Nếu mọi nhà chữa trị đều là các Chân Sư Minh Triết, nếu họ đều có nhãn thông, nếu họ hiểu Luật Karma và cách thể hiện của Luật ấy trong cuộc đời của bệnh nhân, nếu họ có sự hợp tác đầy đủ của bệnh nhân, và nếu họ có năng lực để thêm vào mọi đòi hỏi nêu trên việc sử dụng một số Linh từ và Mantrams (thần chú), thì bấy giờ sự hiểu biết có tính học thuật sẽ thực sự không cần thiết. Nhưng các đòi hỏi này lại không và không thể được đáp ứng. Theo lệ thường, các nhà chữa trị không có quyền năng nào trong số các quyền năng này. Những gì họ thường chữa trị (dù là không thường như họ nghĩ họ làm) là đúng, nhưng khi thành công, họ đã thành công khi làm một trong các điều sau đây:
I realise well the technicalities which I have given here and their difficulty and apparent uselessness. It might be asked: Why should it be necessary to be so meticulous in enumerating the physical, psychological and systemic details of a purely academic nature when, by an act of the will and of divine power, and by the use of certain Words of Power, healing can be accomplished? These ideas are basically true, but are based upon a misapprehension—in time and space. If all healers were Masters of the Wisdom, if they were all clairvoyant, if they comprehended the Law of Karma and its working out in the life of the patient, if they had the full cooperation of the patient, and if they had the ability to add to all the above requirements the use of certain Words and Mantrams, then the academic knowledge would indeed be needless. But these requirements are not and can not be met. Healers, as a rule, have none of these powers. That they frequently heal (though not as often as they think they do) is true, but when successful they have succeeded in doing one or other of the following:
