của Christ trong đời sống mỗi ngày, và hành động với tư cách những người phụng sự được thánh hóa của đồng bào họ, và với tư cách các vận hà cho tình thương, và trở nên chỉ ý thức tâm thức của tổng thể, thì họ được tập trung vào việc khẳng định một sự hoàn thiện tương lai—về trí tuệ và lời nói—để có sức khỏe tráng kiện và tiện nghi vật chất. Họ xem việc đó như là quyền lợi và quyền được hưởng của họ, có được bằng sự khẳng định, và quên đi công việc khó nhọc cần thiết để mang lại trong chính họ các điều kiện vốn sẽ làm cho Christ biểu lộ thiêng liêng có mặt. Họ cần ghi nhớ rằng sức khỏe tráng kiện sẽ là bình thường và tỏ lộ, nếu tâm thức bên trong vô tổn hại (và đa số những kẻ này đều phạm một tinh thần chỉ trích cao độ), nếu họ không còn tập trung vào bản ngã thấp trong ba cõi, và nếu họ được “tập trung vào cõi trời, nhờ đó giúp cho Con của Nhân loại trên Trời, vốn là Con của Thượng Đế, sống cuộc sống Thiên Đường khi còn xa cách với cõi Trời”—như một nhà thần bí Cơ Đốc thời cổ, bị quên lãng từ lâu, thường nói. Các lời của Ngài đã được Chân Sư M. ghi nhớ—và nhờ vậy gợi lại sự chú ý của tôi.
of Christ in every day life, and acting as consecrated servers of their fellowmen and as channels for love, and becoming aware only of the consciousness of the whole, they are focussed on affirming a future perfection—mentally and vocally—in order to have good health and physical comfort. They regard it as their right and due, to be gained by affirmation, and forget the hard work necessary to bring about within themselves those conditions which will make the divine manifested Christ present. They need to bear in mind that good health will be normal and declarative if the inner consciousness is harmless (and the majority of these people are guilty of a superior spirit of criticism), if they are decentralised from the lower self in the three worlds, and if they are “focussed in heaven, thereby enabling the heavenly Son of Man Who is the Son of God to lead the heavenly life when far from the heavenly realm”—as an old Christian mystic, long forgotten, used to say. His words have been remembered by the Master M—and thus recalled to my attention.
Một trường phái tư tưởng khác tự dán nhãn một cách dối trá như là những nhà huyền linh học, cũng sai lầm như vậy. Họ hoạt động, hay đúng hơn, tuyên bố hoạt động với các bí huyệt, chỉ may cho họ là thiên nhiên thường bảo vệ họ khỏi chính họ. Họ nỗ lực một cách hữu thức để truyền sinh lực cho các bí huyệt, để thiêu rụi mạng lưới bảo vệ, và để nâng lên các lửa vật chất trước khi lửa tinh thần đã kết hợp với lửa của linh hồn. Bấy giờ, họ rơi vào tình trạng nạn nhân cho sự kích thích sớm các lửa vật chất trước khi sự quân bình của các lực có thể xảy ra. Bệnh hoạn, các chứng điên cuồng và nhiều tình trạng loạn thần kinh, cộng thêm các tình trạng bệnh lý trầm trọng, bấy giờ xảy ra. Một số tuyến nội tiết trở nên quá hoạt động; các tuyến khác bị bỏ sót, và toàn thể hệ thống tuyến và hệ thần kinh phụ thuộc lâm vào một tình trạng mất quân bình hoàn toàn.
Another school of thought, branding themselves untruthfully as occultists, are equally in error. They work, or rather profess to work, with the centres, only fortunately for them nature protects them often from themselves. They endeavour consciously to vitalise the centres, to burn away the protective web, and to raise the fires of matter before the fire of spirit has combined with the fire of the soul. They then fall victims to premature stimulation of the fires of substance before the balancing of the forces can take place. Disease, insanities, and many neurotic conditions, plus serious pathological conditions, then occur. Some of the glands become overactive; others are overlooked, and the entire glandular system and the dependent nervous system are in a state of complete imbalance.
