lý do nào đó, thích hợp cho họ để bào chữa cho tính chất tội lỗi của hành vi của họ. Đất Palestine bị dân Do Thái chiếm bởi vì đó là “một vùng đất tuôn chảy ra sữa và mật ong” và tuyên bố được đưa ra là họ hành động tuân theo mệnh lệnh thiêng liêng. Sau này, khoa biểu tượng trở nên thú vị nhất. Họ chia thành hai nửa: người Israelites với các trụ sở ở Samaria, và người Jews (nghĩa là hai hay ba bộ lạc đặc biệt trong số 12 bộ lạc) ở chung quanh Jerusalem. Thuyết Nhị Nguyên (Dualism) thể hiện các đức tin tôn giáo của họ; họ được hợp thành bởi dân Sadducees hoặc người Pharisees, và cả hai nhóm này đã thường xuyên xung đột. Đức Christ đã đến với tư cách là một thành viên của chủng tộc Do Thái và họ đã từ bỏ Ngài.
reason, adequate to them, to excuse the iniquity of their action. Palestine was taken by the Jews because it was “a land flowing with milk and honey,” and the claim was made that the act was undertaken in obedience to divine command. Later, the symbolism gets most interesting. They divided into two halves: the Israelites with headquarters at Samaria, and the Jews (meaning two or three special tribes out of the twelve) locating around Jerusalem. Dualism ran through their religious beliefs; they were schooled by the Sadducees or the Pharisees, and these two groups were in constant conflict. Christ came as a member of the Jewish race and they renounced Him.
Một cách thực tế và tượng trưng, ngày nay, thiên luật đang tác động và dân Do Thái đang trả giá cho tất cả những gì họ đã làm trong quá khứ. Họ đang thể hiện các hiệu quả có ảnh hưởng sâu rộng của Thiên Luật. Một cách thực tiễn và biểu tượng, chúng đại diện cho văn hóa và văn minh. Một cách thực tiễn và biểu tượng, họ là nhân loại; một cách thực tiễn và biểu tượng, họ đại diện như họ đã luôn luôn đại diện, cho sự chia rẽ. Họ đã tự xem như họ là dân tộc được tuyển chọn, và có một ý thức bẩm sinh về số phận cao cả đó, quên mất vai trò tượng trưng của họ, và chính Nhân Loại là dân tộc được chọn chứ không phải là một phần nhỏ bé và kém quan trọng của nhân loại. Về thực tiễn và biểu tượng, họ mong mỏi sự hợp nhất và hợp tác, tuy nhiên, không biết cách hợp tác; về mặt thực tiễn và biểu tượng, họ là “Kẻ Hành Hương Vĩnh Cửu”; họ là nhân loại, đang lang thang qua các mê cung của ba cõi tiến hóa của nhân loại, và nhìn chằm chằm với đôi mắt khát khao về một miền đất hứa; về mặt thực tiễn và biểu tượng, họ tương tự như đa số con người, từ chối tìm hiểu mục đích tinh thần ẩn dưới mọi hiện tượng vật chất, bác bỏ Christ nội tâm (như là cách đây nhiều thế kỷ họ đã làm đối với Đức Christ trong vòng các biên giới của họ), nắm chặt lợi ích vật chất và kiên quyết bác bỏ các sự việc tinh thần. Họ đòi hỏi cái gọi là sự phục hồi vùng Palestine,
Today the law is working, and the Jews are paying the price, factually and symbolically, for all they have done in the past. They are demonstrating the far-reaching effects of the Law. Factually and symbolically, they stand for culture and civilisation; factually and symbolically, they are humanity; factually and symbolically, they stand as they have ever chosen to stand, for separation. They regard themselves as the chosen people and have an innate consciousness of that high destiny, forgetting their symbolic role and that it is Humanity which is the chosen people and not one small and unimportant fraction of the race. Factually and symbolically, they long for unity and cooperation, yet know not how to cooperate; factually and symbolically, they are the “Eternal Pilgrim”; they are mankind, wandering through the mazes of the three worlds of human evolution, and gazing with longing eyes towards a promised land; factually and symbolically, they resemble the mass of men, refusing to comprehend the underlying spiritual purpose of all material phenomena, rejecting the Christ within (as they did centuries ago the Christ within their borders), grasping for material good and steadily rejecting the things of the spirit. They demand the so-called restitution of Palestine,
