diễn trình sáng tạo có liên quan. Lúc bấy giờ, các trạng thái khác sẽ được chế ngự về sau.
the creative process is involved. Other phases will then be later mastered.
Một điểm phải được ghi nhớ. Cách nói “cát bụi trở về với cát bụi” rất quen thuộc trong các nghi lễ tống táng của phương Tây, nhắc đến hành động hoàn trả này và bao hàm sự quay về của các yếu tố của xác thân với kho chứa chất liệu đầu tiên, và của chất liệu của hình hài đầy sức sống vào kho chứa dĩ thái chung. Các thuật ngữ “tinh thần sẽ quay về với Chúa, Đấng đã sinh ra nó” là một sự ám chỉ lệch lạc đến sự tái hấp thu linh hồn bởi linh hồn phổ quát (universal soul). Tuy nhiên, các nghi thức thông thường không nhấn mạnh rằng chính linh hồn đã biệt ngã hóa, trong tiến trình tái hấp thu, bằng một tác động của ý chí tâm linh, nó bắt đầu và sắp đặt sự hoàn trả đó. Ở Tây phương người ta quên rằng “lệnh hoàn trả” đã được đưa ra với tần suất lớn suốt các thời kỳ bởi mỗi linh hồn bên trong một hình hài vật chất. Khi làm thế một cách kiên trì và chắc chắn, thì trạng thái thiêng liêng thứ nhất—là Chân Thần trên cõi riêng của nó—đang thắt chặt sự nắm giữ của nó trên thể biểu lộ của nó, xuyên qua phản ảnh của nó—là linh hồn. Như thế trạng thái ý chí đi vào tác động ngày càng nhiều, cho đến khi, trên con đường đệ tử, quyết tâm tinh thần được mang tới mức phát triển cao nhất của nó, và, trên Con đường Điểm Đạo, ý chí bắt đầu hoạt động một cách hữu thức. Điều đáng ghi nhớ rằng, chính trong việc đưa ra có cân nhắc mệnh lệnh bởi linh hồn trên cõi riêng của nó, cho cái bóng của nó trong ba cõi thấp, mà linh hồn học cách biểu lộ trạng thái thứ nhất và cao nhất của thiên tính, và điều này, trước tiên và trong một thời kỳ rất dài, chỉ qua tiến trình tử vong.
One point must be borne in mind. The words “earth to earth and dust to dust,” so familiar in the burial rituals of the Occident, refer to this act of restitution and connote the return of the physical body elements to the original reservoir of matter, and of the substance of the vital form to the general etheric reservoir; the words “the spirit shall return unto God who gave it” are a distorted reference to the absorption of the soul by the universal soul. The ordinary rituals, however, fail to emphasise that it is that individualised soul, in process of reabsorption, which institutes and orders, by an act of the spiritual will, that restitution. It is forgotten in the West that this “order to restore” has been given with great frequency down the ages by every soul within a physical form; in so doing, steadily and inevitably, the first divine aspect—the Monad on its own plane—is tightening its hold upon its body of manifestation, via its reflection, the soul. Thus the will aspect comes increasingly into play until, upon the Path of Discipleship, spiritual determination is brought to its highest point of development and, upon the Path of Initiation, the will begins to function consciously. It is worth remembering, is it not, that it is in the deliberate issuing of the command by the soul upon its own plane to its shadow in the three worlds that the soul learns to express the first and highest aspect of divinity, and this at first, and for a very long time, solely through the process of death.
Sự khó khăn hiện nay là tương đối ít người có ý thức về linh hồn, và tất nhiên đa số con người vẫn chưa ý thức về “các mệnh lệnh huyền bí” của chính linh hồn họ. Khi nhân loại trở nên có ý thức về linh hồn (và đây sẽ là một trong các kết quả của nỗi thống khổ của chiến tranh hiện nay), cái chết sẽ được nhìn thấy như là một tiến trình “có sắp xếp”, được diễn ra trong ý thức đầy đủ và với sự hiểu biết về
The difficulty at present is that relatively few people are soul-conscious, and consequently most men remain unaware of the “occult commands” of their own souls. As humanity becomes soul-conscious (and this will be one of the results of the agony of the present war), death will be seen as an “ordered” process, carried out in full consciousness and with understanding of
