tâm thức của y thì dao động giữa các cặp đối hợp này. Y có thể đồng nhất hóa chính mình với các hình hài dưới con người, và lúc nào y cũng làm điều này trong các giai đoạn ban đầu. Y có thể đồng nhất hóa chính mình với khía cạnh sự sống, và y làm điều này trong các giai đoạn cuối cùng. Trong giai đoạn giữa của người bậc trung, y bị xâu xé dữ dội giữa cả hai, và chính y là bãi chiến trường.
his consciousness fluctuates between these pairs of opposites. He can identify himself with the subhuman forms, and this he invariably does in the early stages. He can identify himself with the life aspect, and this he does in the final stages. In the midway stage of the average man, he is torn violently between both, and is himself the battle-ground.
Với tâm thức này, vốn gắn liền với một ý thức về các cặp đối hợp, được liên kết với toàn bộ vấn đề về đau đớn và khổ sở, như chúng ta hiểu nó ngày nay. Con vật đau khổ (suffers), nhưng đau khổ hoàn toàn về thể chất và cảm giác. Con người đau khổ, nhưng đau khổ về thể chất, về cảm giác, và cũng về trí tuệ (mentally), và đau khổ trí tuệ là do sự phát triển trong y một vài trạng thái của hạ trí – sự tiên đoán, ký ức, sự tưởng tượng, năng lực hình dung, sự hối hận, và sự thôi thúc vốn có để vươn tới thiên tính, vốn mang cùng với nó một cảm giác về sự mất mát và thất bại. Các đau khổ của chính Thượng Đế (mà các kinh sách thế gian rất thường nhắc đến một cách huyền bí) được tách ra khỏi khả năng tri giác (sentiency), và thuộc về trí tuệ và trực giác. Nhưng chúng ta không bàn rộng về cái bí nhiệm này. Các đau khổ của nhân loại chủ yếu có tính cá nhân; các đau khổ của Thượng Đế, thì rõ ràng không có tính cá nhân và liên quan đến toàn thể. Tôi đã đề cập đến điều này vì Tôi muốn bạn có một hình ảnh tổng hợp của sự khai mở từ trạng thái phôi thai đến trạng thái có cảm giác, từ trạng thái có cảm giác đến trạng thái nhận thức trí tuệ, và từ trạng thái nhận thức trí tuệ đến trạng thái “thông hiểu về mặt thiêng liêng” (the “divinely appreciated”), như nó được gọi về mặt huyền -linh-học. Tôi cung cấp cho bạn các hình ảnh nhưng chúng là các hình ảnh của một toàn thể. Hãy cố gắng suy tư trong các toàn thể chứ không cố làm cho thích hợp mỗi điểm chi tiết vào cái toàn thể, nhưng hãy nhớ rằng những gì có thể có vẻ là một sự mâu thuẫn có thể chỉ là một mảnh của chi tiết tạm thời, mà bạn– cho đến nay –không thấy vị trí hay sự giải thích cho nó.
With this consciousness, incident upon an awareness of the pairs of opposites, is connected the entire problem of pain and of suffering, as we today understand it. The animal suffers, but suffers entirely physically and sentiently. Man suffers, but suffers physically, sentiently, and also mentally, and the mental suffering is due to the development in him of certain aspects of the lower mind-anticipation, memory, imagination, the power to visualise, remorse, and the inherent urge to reach out after divinity, which brings with it a sense of loss and of failure. The sufferings of God Himself (to which the scriptures of the world so often mysteriously refer) are divorced from sentiency, and are mental and intuitive. But on this mystery we need not enlarge. The sufferings of humanity are primarily personal; of God, they are pre-eminently impersonal and related to the whole. I have touched on this as I wanted you to get a picture of the synthesis of the unfoldment from the inchoate to the sentient, from the sentient to the mentally realised, and from the mentally realised to the “divinely appreciated,” as it is occultly termed. I give you pictures, but they are pictures of a whole. Endeavour to think in wholes, and try not to fit every point of detail into the whole, but remember that what may appear to be a contradiction may be but a fragment of temporary detail for which you—as yet—see no place or explanation.
Trong giới động vật, dấu hiệu mờ nhạt đầu tiên của buồn phiền và đau khổ được nhìn thấy, trong khi ở các động vật cao cấp và đã thuần hóa, hai diễn trình giáo dục này được biểu thị rõ ràng hơn nữa.
In the animal kingdom the first dim indication of sorrow and pain is seen, whilst in the higher and the domesticated animals these two educating processes are still more clearly indicated.
