Bấy giờ, thanh nam châm tuôn đổ lực thu hút của nó qua bí huyệt tim của y. Thanh nam châm tuôn đổ lực đẩy của nó. Nó làm giảm sự hỗn loạn cho đến khi những hình dạng của nó không còn có thể được thấy. Một số khía cạnh của một vẻ đẹp, trước đây chưa được tiết lộ, xuất hiện. Và từ căn phòng, một ánh sáng chiếu ra, và, bằng các quyền năng và sự sống của nó, nhà Huyền Thuật bị buộc phải di chuyển về phía trước vào trong ánh sáng, và rời khỏi mái vòm nguy hiểm.“
Then through the centre of his heart the magnet poured its force attractive. The magnet poured its force repulsive. It reduced the chaos until its forms no longer could be seen. Some aspects of a beauty, unrevealed before, emerged. And from the room a light shone forth and, by its powers and life, forced the Magician to move forward into light, and leave the arch of peril.”
Đó là một vài tư tưởng, được dịch từ một bản soạn lại có vần luật cổ xưa, vốn có thể đưa ra một ánh sáng nào đó trên nhị nguyên của phàm ngã và công việc phải được thực hiện bởi những tính cách được tìm thấy trên bảy cung. Chúng ta có biết chúng ta đứng ở đâu không? Chúng ta có nhận thức chúng ta phải làm gì không? Khi chúng ta phấn đấu đi vào trong ánh sáng, chúng ta hãy coi là không có giá nào là quá lớn để trả cho sự tiết lộ đó.
Such are some thoughts, translated from an ancient metrical arrangement, which may throw some light upon the duality of personality and the work to be done by the beings found upon the septenate of rays. Know we where we stand? Do we realise what we have to do? As we strive to enter into light, let us count no price too great to pay for that revelation.
Chúng ta đã nghiên cứu một trình tự thú vị của các Định Luật. Trong Định Luật Một, chúng ta thấy có ba ý chính nổi lên:
We have studied an interesting sequence of Laws. In Law One, we find that three major ideas emerge:
Trước hết, đó là Khách Hành Hương Vĩnh Cửu, có ý chí và ý muốn tự do của riêng y, chọn chết “một cách huyền bí” và khoác lấy một thể xác hay một loạt các thể để nâng lên hoặc nâng cao các kiếp sống của bản chất hình tướng mà y tiêu biểu. Trong tiến trình làm như vậy, bản thân y “đã chết”, theo ý nghĩa là, đối với một linh hồn tự do, cái chết và việc khoác lấy một hình tướng và việc chìm đắm sau đó của sự sống trong hình tướng, là những thuật ngữ đồng nghĩa.
First of all, that the Eternal Pilgrim, of his own free will and accord, chose “occultly” to die and took a body or series of bodies in order to raise or elevate the lives of the form nature which he embodied. In the process of so doing, he himself “died”, in the sense that, for a free soul, death and the taking of a form and the consequent immersion of the life in the form, are synonymous terms.
Thứ hai, khi làm như vậy, linh hồn đang tóm tắt lại trên một quy mô nhỏ những gì mà Thái Dương Thượng Đế và Hành Tinh Thượng Đế cũng đã làm, và đang làm. Những Đấng cao cả này ở dưới sự chi phối của các định luật của linh hồn trong thời kỳ biểu lộ, mặc dù các Ngài không bị chi phối hoặc bị kiểm soát bởi các định luật của thế giới tự nhiên, như chúng ta gọi nó. Tâm thức của các Ngài vẫn không bị đồng nhất hóa với thế giới hiện tượng, mặc dù tâm thức của chúng ta bị đồng nhất hóa với nó cho đến khi mà chúng ta ở dưới sự cai trị của các định luật cao hơn. Bằng “cái chết” huyền bí của những Đấng cao cả này, mọi sự sống nhỏ bé hơn có thể sống và được ban cho cơ hội.
Secondly, that in so doing, the soul is recapitulating on a small scale what the solar Logos and the planetary Logos have likewise done, and are doing. These great Lives come under the rule of the laws of the soul during the period of manifestations, even though they are not governed or controlled by the laws of the natural world, as we call it. Their consciousness remains unidentified with the world of phenomena, though ours is identified with it until such time that we come under the rule of the higher laws. By the occult “death” of these great Lives, all lesser lives can live and are proffered opportunity.
