có thể xảy ra trên một quy mô lớn, do thực tế rằng nhân loại đã không đủ đau khổ và do đó đã không đủ nhạy cảm với người khác. Nó đã không có sự tích hợp bên trong như bây giờ có thể xảy ra nhờ phương tiện truyền thông phát triển của chúng ta, và sự phát triển của tính nhạy cảm về viễn cảm. Những sự lạm dụng định luật sống đã không được nhận thức và được biết đến một cách phổ biến đối với thực chất của chúng, bởi một số lượng người đầy đủ. Công việc của các ảnh hưởng cung một vĩ đại đang nhanh chóng và căn bản thay đổi mọi điều này, và từ các bài học được học, cấu trúc của nền văn minh mới có thể trở nên có thể xảy ra.
possible on a large scale, owing to the fact that humanity had not suffered enough and therefore was not adequately sensitive to others. It had no inner integration such as is now possible through our developed means of communication, and the growth of telepathic sensitivity. The abuses of the law of living had not been generally recognised and known for what they are by a sufficient number of people. The work of the great first ray influences is rapidly and materially changing all this, and out of the lessons learnt, the structure of the new civilisation can become possible.
Công việc của các Chân Sư cung hai bây giờ đang tăng cường, và những người xây dựng nền văn minh mới − hoạt động qua các tổ chức tôn giáo, các hệ thống giáo dục của mỗi quốc gia và vô số những người nam và nữ biết suy tư ở khắp mọi nơi − chắc chắn có thể bắt đầu làm cho sự hiện diện của họ được cảm thấy. Chính trong bộ môn chủ yếu này mà các công việc của Đoàn Người Mới Phụng sự Thế Gian có thể được ghi nhận và có thể được phát triển.
The work of the second ray Masters is now intensifying, and the builders of the new civilisation—working, through the religious organisations, the educational systems of every country and the great army of thinking men and women everywhere—can definitely begin to make their presence felt. It is in this department primarily that the work of the New Group of World Servers can be noted and can be developed.
Câu hỏi có thể được đưa ra là liệu chúng ta có đang bỏ sót để nhận thức sự hiện diện của hàng triệu quần chúng rộng lớn chưa giác ngộ vốn treo lơ lửng như một trách nhiệm nặng nề của các nhà lãnh đạo của nhân loại, và vốn bị nén lại hoặc bằng sự sợ hãi, bằng sự bần cùng bị gây ra (vâng, đó là thuật ngữ thích hợp), hoặc bằng sự tổ chức thành từng đoàn. Những điều này cấu thành (như có thể được nhận ra dễ dàng) một mối đe dọa có kiểm soát, nhưng trang bị lao động đang nhanh chóng trở nên bị mòn, và khi dây xích tuột ra hoặc vỡ, thật khó để dự đoán những kết quả thảm khốc có thể là gì. Các con thú hoang dã bị giam giữ của người chưa giác ngộ − và do đó là những người vô tội − làm việc mà không có phương tiện cho niềm vui hay giải trí, bị thiếu ăn và bị bóc lột, rõ ràng không thể được kìm nén lại. Niềm hy vọng duy nhất của thế giới là những người giác ngộ và có trách nhiệm sẽ điều chỉnh lại các mối quan hệ trên thế giới, các tình trạng của thế giới và tình hình kinh tế thế giới, để trạng thái hài lòng nhờ việc loại bỏ các sự lạm dụng có thể thành công,
The question may be raised whether we are omitting to recognise the presence of the vast millions of the unenlightened masses who hang like a heavy millstone around the neck of the leaders of the race, and who are kept down either through fear, through applied poverty (yes, that is the proper term) or through regimentation. These constitute (as may be easily recognised) a harnessed menace, but that harness is rapidly becoming worn, and when the leash slips or breaks, it is difficult to forecast what the dire results may be. The caged wild beast of the unenlightened—and therefore innocent human beings—who work without the means for pleasure or leisure, who are underfed and exploited, cannot indefinitely be held back. The one hope of the world is that the enlightened and responsible people will readjust world relations, world conditions and the world economic situation, so that contentment through the removal of abuses may succeed,
