vào phàm ngã − khí cụ mà qua đó linh hồn đầy yêu thương phải thể hiện sự biểu lộ thiện chí.
into the personality—the instrument through which the loving soul must work out the expression of good will.
Sự chú trọng được đặt trên bí huyệt tim và trên sự cần thiết phải giữ các lực ở đó (được biểu tượng bằng bàn tay siết chặt đặt trên tim) vì tim là trung tâm yêu thương, cung cấp năng lượng, và tác nhân phân phối sự sống.
The emphasis is laid upon the heart centre and upon the necessity to hold the forces there (symbolised by the clasped hands resting upon the heart) because the heart is the centre of loving, giving energy, and the distributor of life.
Có thể không cần thiết để nói lại thêm nữa những gì có thể được thực hiện, cách thức mà bất kỳ người nào có thể cống hiến chính y, hoặc theo cách nào mà y có thể đóng góp để giúp đỡ nhân loại. Sự việc đã được trình bày rõ ràng và chắc chắn nhất. Trách nhiệm giờ đây dựa vào những người đã nhận được thông điệp. Người ta chỉ có thể nhận xét rằng cho đến khi những người biết và có lối thoát được đưa ra cho họ, hiến dâng chính họ và tất cả những gì họ có mà không giữ lại, cho việc giúp đỡ thế giới trong thời điểm khó khăn của nó, nếu không thì công việc sẽ không được thực hiện và các kế hoạch của Thánh Đoàn khi đó không thể hiện thực hóa. Nếu điều đó không xảy ra trong tương lai gần, thì những cách mới và có lẽ quyết liệt hơn sẽ phải được tìm thấy.
It should not be necessary to restate any further what should be done, how anyone should give of himself, or in what way he could contribute for the aiding of humanity. The case has been presented clearly and most definitely. The responsibility now rests upon those who have received the message. One can only observe that until those who know and who have the way out presented to them, consecrate themselves and all that they have without reservation to the helping of the world in its hour of need, the work will not be done and the plans of the Hierarchy cannot then materialise. Should that not eventuate within the near future, then new and perhaps more drastic ways will have to be found.
Tại một cuộc họp của các Đấng Cao Cả cách đây không lâu, câu hỏi đã được đưa ra: “Chúng ta có thể làm gì? vì trường hợp khẩn cấp này phải được đáp ứng”. Một sự im lặng bao trùm lên nhóm được tập hợp. Điều này đã kéo dài một thời gian khá lâu và sau đó các Ngài, tất cả mọi người, đồng thời lên tiếng trả lời, nói như thể các Ngài là một người, đó là sự nhất trí: “Chúng ta hãy chạm vào trái tim của con người một lần nữa với tình yêu, để cho những người biết sẽ yêu thương và cho đi. Chúng ta hãy yêu chính mình.” Những điều trên đây có thể là một phát biểu thực tế, hoặc nó có thể chỉ là một cách tượng trưng và ẩn dụ để giúp chúng ta hiểu rõ nhu cầu của chúng ta. Chính chúng ta phải quyết định. Tuy nhiên, có thể có những người sẽ muốn nói mỗi buổi sáng trong buổi thiền sáng của họ hoặc ở sự hồi tưởng giữa trưa những lời sau đây:
At a gathering of the Great Ones not so long ago, the question was asked: “What can we do? for this emergency must be met.” A silence fell upon the assembled group. This lasted quite a long time and then they, one and all, simultaneously voiced the reply, speaking as if they were one person, such was the unanimity: “Let us touch the hearts of men anew with love, so that those who know will love and give. Let us give love ourselves.” The above may be a statement of fact, or it may be simply a symbolic and allegorical way of helping us to grasp our need. That is for us to decide. However, there may be those who will wish to say each morning in their morning meditation or at the noon day recollection the following words:
