họ, cũng như do tính chất xúc cảm và tình cảm của họ. Nói chung, các nhà thần bí thường dao động giữa những giây phút tri kiến tinh thần và giác ngộ cao, và “những điều tầm thường, mờ mịt” của những xúc cảm và ước muốn mạnh mẽ. Hoặc là họ trải qua sự hoan hỉ và ngây ngất với sự nhận thức chỉ kéo dài trong phút giây ngắn ngủi, hoặc họ đau khổ vì mong cho kinh nghiệm đó được tiếp diễn. Trong đa số các trường hợp, dường như họ không hề cảm thấy có sự bảo đảm hoặc chắc chắn rằng kinh nghiệm đó có thể tái diễn, mà chỉ có lòng thiết tha muốn đạt trạng thái thánh thiện đó, để tình trạng đó xảy ra liên tục. Theo kỹ thuật của thời xưa và phương pháp tham thiền có trình tự mà trong thời gian vừa qua Đông phương đã truyền lại cho chúng ta, khi hiểu biết phương cách và thấu đáo được tiến trình thì chừng như hành giả có thể vượt cao hơn chính cái kinh nghiệm thần bí kể trên, và có thể tùy ý biết được những điều thiêng liêng và đồng nhất với vị Thượng Đế ở nội tâm. Nhân loại nay đã được trang bị trí tuệ cần thiết và có thể cộng thêm cái trí năng hữu thức vào phương cách của nhà thần bí.
quality of feeling and emotion. The mystics, as a general rule, drift to and fro between moments of high illumination or of vision, and “the misty flats” of intense feeling and longing. They are either undergoing the joy and ecstasy of realization that lasts but a fleeting moment, or the agony of desire for the continuation of the experience. There seems (in the majority of cases) no sense of security or certainty of repetition, and only a longing for the attainment of such a state of holiness that the condition could be continuously present. In the ancient technique and the orderly meditation with which the East has lately dowered us, it seems possible that through knowledge of the way and through understanding of the process, the mystical experience may itself be transcended, and knowledge of divine things, and identification with the indwelling Deity may be brought about at will. The race now has the necessary mental equipment and can add to the way of the mystic that of the conscious intellect.
Thế nhưng, giữa giai đoạn tập trung kéo dài, được gọi là tham thiền, và giai đoạn nhập định, vốn thuộc loại hoàn toàn khác, có một giai đoạn chuyển tiếp mà người môn sinh Đông phương gọi là “tham thiền vô chủng” hay là “tham thiền không đối tượng.” Giai đoạn này không phải là nhập định. Nó cũng không phải là một quá trình tư tưởng. Quá trình đó đã qua, trong khi giai đoạn sau chưa đạt được. Nó là một khoảng thời gian thể trí đứng vững vàng, và chờ đợi. Fr. Nouet mô tả giai đoạn này, có lẽ cũng giống như những tác giả khác, bằng những lời sau đây:
But between the stage of prolonged concentration, which we call meditation, and that of contemplation, which is of an entirely different category, there comes a transition period, which the Oriental student calls “meditation without seed,” or, “without an object.” It is not contemplation. It is not a process of thought. That is past, while the later stage is not yet achieved. It is a period of mind steadiness, and of waiting. Fr. Nouet describes this perhaps as well as anyone in the following words:
