Các Chân Sư, các đệ tử điểm đạo cao cấp và các đệ tử trên thế giới làm điều này một mình nếu cần, và không cần đến sự che chở của nhóm hoặc sự trợ giúp của ánh sáng nơi các thành viên trong nhóm.
Masters, the higher initiates and the world disciples do this alone, if need be, and require not the protection of the group or the aid of the light of the group members.
c. Khả năng sử dụng ánh sáng không những nhờ thu hút và phóng chiếu, mà còn bằng cách sử dụng ý chí một cách hữu thức, đưa năng lượng vào tia sáng được phóng chiếu. Họ đưa thêm vào khả năng này một sự tập trung bền bĩ và vững vàng. Khi được phóng ra như thế, tia sáng này có hai công dụng: nó tác động bằng cách tống xuất mãnh liệt, như một cơn gió mạnh thổi bay hay xua tan đám sương mù dày đặc, hoặc là giống như tia nắng mặt trời sấy khô và thu hút hết sương mù. Nó cũng tác động như một tia sáng mà những gì mới mẻ và gắn bó với Thiên Lý (divine intention, lẽ trời) mới có thể thấu nhập được. Các ý tưởng mới và các lý tưởng được ưa thích có thể đi vào “chính xác” giống như tia sáng điều khiển và đưa phi cơ đáp vào vị trí đã định.
c. The power to use the light not only through absorption and projection but also by a conscious use of the will, carrying energy upon the beam of projected light. To this they add a persistent and steady focus. This beam, thus projected, has a twofold use: It works expulsively and dynamically, much as a strong wind blows away or dissipates a dense fog or as the rays of the sun dry up and absorb the mist. It acts also as a beam along which that which is new and a part of the divine intention can enter. The new ideas and the desired ideals can come in “on the beam,” just as the beam directs and brings in the airplanes to a desired landing place.
a. Xua tan ảo cảm cá nhân.
a. The Dissipation of Individual Glamour
Trước hết, chúng ta hãy xem xét cách thức mà nhờ đó người tìm đạo cá biệt có thể thành công trong việc xua tan huyễn cảm vốn có từ bao đời, đã chi phối cuộc sống của y trong ba cõi thấp. Y đã bị chi phối bởi dục vọng trong 4/5 kinh nghiệm luân hồi của y. Y bắt đầu chuyển đổi dục vọng thành đạo tâm và tìm cách – với mọi sự sùng tín, tình cảm và lòng khao khát những gì mà y có thể − thực hiện. Lúc bấy giờ y mới nhận ra được bản chất đáng sợ của các huyễn cảm mà y tự động và bước vào đó một cách bình thường. Ảo cảm nảy sinh khi con người nhận biết và ghi nhận dục vọng như là một sự thúc đẩy, như vậy biểu lộ nhân tính của y và phân biệt y với con vật, bởi vì chính thể trí mới tiết lộ sự hiện hữu của dục vọng. Nỗ lực theo bản năng để làm thỏa mãn ham muốn – luôn luôn có sẵn trong phàm ngã –
Let us first of all consider the mode by which the individual aspirant can succeed in dissipating the glamours which have for ages conditioned his life in the three worlds. He has been dominated by desire for four-fifths of his incarnated experience. He has begun to transmute his desire into aspiration and to seek—with all the devotion, emotion and longing of which he is capable—for realisation. It is then that he becomes aware of the appalling nature of the glamours in which he automatically and normally walks. Glamour arose when man recognised and registered desire as an incentive, thus demonstrating his humanity and his distinction from the animal, because it is the mind which reveals the existence of desire. The instinctual effort to satisfy desire—innate and inherent in the lower nature—gave
