thuần xảy ra ở thể xác hay thể tình cảm thì người ta không cảm thấy sự cần thiết của tham thiền. Ngay cả khi thể trí đã năng động, người ta cũng không thấy nhu cầu bức thiết này. Mãi đến khi con người chịu nhiều thăng trầm, biến đổi, đã nếm cạn chén rượu lạc thú và khổ đau qua nhiều kiếp luân hồi, đã xuống tận những vực sâu của cuộc sống toàn cho phàm ngã mà thấy lòng không thỏa mãn, thì bấy giờ nhu cầu này mới nổi lên. Y bắt đầu nghĩ đến những điều khác, ước vọng những gì chưa biết được, ý thức và cảm thấy các cặp đối cực trong y, và nơi tâm y chạm đến những khả năng, những lý tưởng mà từ trước đến nay y chưa hề mơ tưởng. Y đã đến mức sự thành công, mến chuộng và nhiều món quà khác nhau được mang đến cho y, vậy mà sau khi sử dụng chúng y vẫn không hài lòng. Trong tâm luôn có điều gì thôi thúc mãi, cho đến khi sự ray rứt đau khổ này trở nên quá trầm trọng, đến đỗi các ước muốn vươn ra ngoài và hướng lên trên, muốn xác định có điều gì hay có Đấng nào ở ngoài tầm hiểu biết chăng, đã giúp y vượt qua tất cả chướng ngại. Lúc đó, con người mới bắt đầu quay vào nội tâm và tìm cội nguồn của mình. Bấy giờ y mới bắt đầu tham thiền, suy ngẫm, tăng cường sự rung động, cho đến khi theo thời gian y gặt hái được các thành quả của tham thiền.
physical or purely emotional, no need for meditation is ever felt. Even when the mental body is active, no urge arises until the man has run through many changes and many lives, has tasted the cup of pleasure and of pain through many incarnations, has sounded the depths of the life lived entirely for the lower self and found it unsatisfying. Then he begins to turn his thought to other things, to aspire to that which is unknown, to realize and sense within himself the pairs of opposites, and to contact within his consciousness possibilities and ideals undreamt of hitherto. He has come to a point where success, popularity and diverse gifts are his, and yet from their use he derives no content; always the urge within persists until the pain is so severe that the desire to reach out and up, to ascertain something and someone beyond, overcomes all obstacles. The man begins to turn within and to seek the source from whence he came. Then he begins to meditate, to ponder, to intensify vibration until in process of time he garners the fruits of meditation.
Tham thiền thực hiện được bốn việc:
Four things meditation does:
1. Tham thiền giúp hành giả có thể giao tiếp với Chân nhân và chỉnh hợp ba hạ thể.
1. It enables a man to contact the Ego and to align the three lower bodies.
2. Tham thiền đưa hành giả vào trạng thái quân bình, không hoàn toàn thụ cảm và tiêu cực, cũng không hoàn toàn tích cực mà ở điểm thăng bằng. Điều này tạo cơ hội cho Chân nhân, về sau là Chân sư, khuấy động thế quân bình và nâng sự rung động trầm lặng này lên một âm điệu cao hơn trước, khiến tâm thức rung động theo nhịp điệu thanh cao hơn, mới mẻ hơn và (xin tạm gọi là) xoay chuyển y vào phạm vi Tinh thần tam phân. Nhờ hành thiền liên tục, trọn cả điểm quân bình này được từ từ nâng lên ngày càng cao,
2. It puts a man into an attitude of equilibrium, neither utterly receptive and negative, nor utterly positive, but at the point of balance. Thus is afforded opportunity to the Ego, and later to the Master, to disturb that equilibrium and tune the quiescent vibration to a higher note than heretofore; to cause the consciousness to vibrate to a newer and higher measure, and to swing (if so I may express it) into the periphery of the threefold Spirit. By the constant practice of this, the whole point of equilibrium is gradually shifted higher and higher, until the time comes when the lower point of
