công việc không thành tựu. Lúc nào y cũng làm hết khả năng mình, không phí thì giờ bận tâm về quá khứ, mà vững bước tiến đều để hoàn thành nhiệm vụ kế tiếp. Băn khoăn về những hành động đã qua và nghĩ về những thành tích cũ là đặc tính thoái hóa, mà người phụng sự lại cố gắng làm việc theo luật tiến hóa. Đây là một điểm quan trọng cần ghi nhớ. Người phụng sự khôn ngoan, sau khi hành động, không để ý đến những lời bàn tán của các bạn đồng sự, miễn sao các thượng cấp của y (là những người nam hay nữ ở cõi trần hay chính các Đấng Cao cả) tỏ vẻ bằng lòng hay im lặng. Y không bận tâm vì kết quả không được như dự kiến, nếu y đã trung kiên thực hiện điều cao cả nhất mà y biết. Y không phiền muộn khi bị trách cứ hay bị nhục mạ một cách phũ phàng, nếu lương tâm y vẫn an tịnh và không cắn rứt. Y không bận tâm khi bị mất bạn bè, thân thuộc, con cái, sự mến chuộng trước đây y đã có được, hay sự tán thành của những người cộng sự quanh y, nếu trong tâm y cảm thấy sự liên giao với các Đấng Hướng đạo vẫn còn nguyên vẹn. Y không hề bận lòng khi dường như y đang làm việc trong bóng tối và chỉ thấy chút ít kết quả từ những việc làm khó nhọc của mình, miễn sao ánh sáng nội tâm ngày càng tỏ rạng và lương tâm y yên ổn.
lack of accomplishment. At all times he does his very best, and wastes not time in backward contemplation, but steadily presses forward to the accomplishment of the next duty. Brooding over past deeds, and casting the mind back over old achievement, is in the nature of involution, and the servant seeks to work with the law of evolution. This is an important thing to note. The wise server, after action, pays no attention to what his fellow servants say, provided his superiors (either incarnating men and women, or the Great Ones Themselves) prove content or silent; he cares not if the result is not that which he anticipated, provided that he faithfully did the highest thing he knew; he cares not if reproach and reproof assail him, provided his inner self remains calm and non-accusing; he cares not if he loses friends, relatives, children, the popularity once enjoyed, and the approbation of his environing associates, provided his inner sense of contact with Those Who guide and lead remains unbroken; he cares not if he seem to work in the dark and is conscious of little result from his labours, provided the inner light increases and his conscience has nought to say.
Để tổng kết:—
To sum it all up:—
Động lực phụng sự có thể nói vắn tắt là:— Sự hy sinh tư ngã cho phúc lợi của Đại ngã Duy nhất.
The motive may be epitomised in these few words:—The sacrifice of the personal self for the good of the One Self.
Phương pháp phụng sự có thể nói gọn là:— Khôn ngoan kiểm soát phàm ngã và phân biện trong công việc và cách dùng thời gian.
The method may also be shortly put:—Wise control of the personality, and discrimination in work and time.
Thái độ sau đó sẽ là:— Hoàn toàn điềm tĩnh, và ngày càng yêu mến sự thật và những gì không biểu hiện.
The resultant attitude will be:—Complete dispassion, and a growing love of the unseen and the real.
Tất cả sẽ được thành tựu viên mãn nhờ hành Thiền huyền môn một cách kiên trì đều đặn.
All this will be consummated through steady application to occult Meditation.
