trường quốc tế, những bất tín nhiệm và thù ghét từ thuở xa xưa, nỗi sợ đối diện với sự thật và không chịu nhìn nhận sự thật, tất cả đã gây mất đoàn kết. Nếu tất cả các quốc gia đều thấy rõ và từ bỏ tính ích kỷ của riêng mình vào năm 1939, thì chiến tranh hẳn đã được chấm dứt sớm hơn nhiều. Nếu tất cả các quốc gia đều hành động mau lẹ khi Nhật Bản bước đầu tiến vào Mãn Châu, hoặc Ý tiến vào Ethiopia, thì cuộc chiến vốn tàn phá cả hành tinh này hẳn đã không thể xảy ra. Trong điều kiện đó, không quốc gia nào khỏi bị chê trách cả.
ancient distrusts and hatreds, fear and a refusal to recognize the facts produced disunity. Had all nations seen clearly and renounced their individual selfishness in 1939, the war would have been over much earlier. Had all the nations swung into action when Japan first went into Manchuria or Italy into Ethiopia, the war which has devastated the entire planet would not have been possible. To that extent, there is no nation without blame.
Nhất thiết phải làm sáng tỏ điều này, để chúng ta có thể suy nghĩ một cách thẳng thắn và trung thực, khi nhìn vào thế giới ngày nay. Nhờ đó mà có thể bắt đầu thực hiện những bước để cuối cùng mang lại nền an ninh cho thế giới. Mọi quốc gia đều cần nhìn lại thời gian thế chiến để thấy chính mình có lỗi và đã thất bại trong tâm lý. Thật khó lòng thừa nhận rằng không quốc gia nào (kể cả quốc gia của chúng ta) đã hành xử đúng, và thừa nhận rằng tất cả đều đã phạm lỗi tham lam, trộm cắp, chia rẽ, kiêu căng và thành kiến, cũng như nặng mang những mối hận thù quốc gia và chủng tộc. Mọi quốc gia đều có nhiều điều phải làm để thanh lọc nội bộ. Họ phải xúc tiến điều này song hành với các cố gắng đối ngoại nhằm mang lại một thế giới tốt đẹp và đáng sống hơn. Đó phải là ý thức về thế giới, phát động vì phúc lợi chung, trong đó chú trọng đến những giá trị cao đẹp hơn là quyền lợi cá nhân và quốc gia. Đó cũng là ý thức về thế giới mà trong đó mọi người một mặt được rèn luyện vai trò chính đáng của công dân quốc gia, và mặt khác là trách nhiệm của vai trò công dân thế giới.
It is needful to make this clear so that there may be straight thinking as we face the world of today and begin to take the steps which will, in due course of time, lead to world security. This period should be faced by every nation with a sense of individual guilt and of innate psychological failure. It is hard to admit that none of the nations (including our own) has clean hands, and that all are guilty of greed and theft, of separativeness, of pride and prejudice, as well as national and racial hatreds. All nations have much interior housecleaning to do and this they must carry forward along with their outer efforts to bring about a better and more habitable world. It must be a world consciousness, motivated by the idea of the general good, one in which higher values than individual and national gain are emphasized and one in which people are trained in right national citizenship upon the one hand and on the other in the responsibility for world citizenship.
Có phải đây là bức tranh quá lý tưởng chăng? Bảo đảm nó có thể thực hiện vì thực tế là muôn ngàn người hiện nay đang suy tư theo những đường hướng lý tưởng vừa kể. Muôn ngàn người đang lo hoạch định một thế giới tốt đẹp hơn, và muôn ngàn người khác đang nói về khả năng thực hiện. Tất cả các ý tưởng phát xuất từ sự sống thiêng liêng nơi con người và trong thiên nhiên đều rốt cuộc trở thành các lý tưởng (cho dù tiến trình này có phần nào lệch lạc). Rồi các lý tưởng đó cuối cùng trở thành những nguyên tắc chi phối
Is this too idealistic a picture? The guarantee of its possibility lies in the fact that thousands today are thinking along these idealistic lines; thousands are occupied with planning a better world and thousands are talking about the possibility. All ideas which emanate from the divine in man and nature eventually become ideals (even though somewhat distorted in the process) and these ideals finally become the governing principles
