Anh. Họ e sợ quyền lực ngày càng gia tăng của đại chúng. Họ bám víu tuyệt vọng vào cái uy thế và địa vị cha truyền con nối của mình. Họ muốn kiềm chế dân Anh, không cho tiến tới, và muốn thấy sự phục hồi hệ thống các đẳng cấp theo chủ nghĩa gia trưởng và phong kiến của thời xưa. Đại chúng, phát biểu qua tiếng nói của giới lao động, sẽ không hưởng được gì trong đó. Ở Hoa Kỳ có sự cô lập, ngược đãi các nhóm thiểu số như dân Da Đen, và chủ nghĩa dân tộc ngu dốt và kiêu căng, nói lên bởi một số Nghị sĩ và Dân biểu với lòng hận thù chủng tộc, thái độ chia rẽ, và những phương pháp chính trị không lành mạnh.
Empire who fear the growing power of the masses and who hang on desperately to their inherited prestige and standing; they would hold back the British people from progress and would like to see the restoration of the old hierarchical, paternalistic and feudal system; the mass of the people, speaking through the voice of labour, will have none of it. In the United States there is isolation, the persecution of such minorities as the Negro race and an ignorant and arrogant nationalism, voiced by some Senators and Representatives with their racial hatreds, their separative attitudes and their unsound political methods.
Tuy nhiên, trong nền tảng, ba Đại Cường này là niềm hy vọng của thế giới, hình thành tam giác tinh thần cơ bản ẩn trong các kế hoạch và mang lại những sự kiện mở màn cho thế giới mới. Các cường quốc khác thì không có thế mạnh như vậy, và họ không mấy thích nhận thức điều đó. Họ không có chủ nghĩa lý tưởng hoặc nguồn lực quốc gia rộng lớn như trên. Sự bận tâm về quốc gia mình khiến tầm nhìn về thế giới của họ trở nên hạn chế. Họ bị chi phối bởi những ý thức hệ hẹp hòi, bởi cuộc tranh đấu cho quốc gia mình tồn tại, bởi những cuộc chiến vì biên giới và nguồn lợi vật chất, và bởi họ không thể hợp tác đầy đủ với toàn nhân loại. Các nước nhỏ hơn thì không hoàn toàn có thái độ đó. Họ có chế độ chính trị tương đối trong sạch hơn, và cơ bản là những hạt nhân của thế giới gồm các liên bang chắc chắn đang thành hình chung quanh ba Đại Cường quốc nói trên. Những liên bang này sẽ dựa vào các lý tưởng văn hóa, và được hình thành để bảo đảm những mối liên giao chính đáng trong nhân loại. Rốt cuộc các liên bang ấy sẽ không được thành lập trên chính trị quyền lực. Chúng sẽ không phải là những tổ hợp các quốc gia cùng nhau chống lại các tổ hợp khác vì mục tiêu ích kỷ. Biên giới và quyền kiểm soát khu vực cũng như những mối ganh tị trên quốc tế sẽ không còn là các yếu tố chi phối.
Fundamentally, however, these three Great Powers constitute the hope of the world and form the basic spiritual triangle behind the plans and the shaping of the events which will inaugurate the new world. The other powerful nations, little as they may like to realize it, are not in so strong a position; they have not the same idealism or the same vast national resources; their national preoccupation limits their world vision; they are conditioned by narrower ideologies, by a greater struggle for national existence, by their fights for boundaries and material gains, and by a failure to offer full cooperation with humanity as a whole. The smaller nations have not quite the same attitude; they are relatively cleaner in their political regimes and constitute basically the nucleus of that federated world which is inevitably taking shape around the three Great Powers. These federations will be based upon cultural ideals and will be formed to guarantee right human relations; they will not eventually be founded on power politics; they will not be combinations of nations banded together versus other combinations for selfish ends. Boundaries and regional controls and international jealousies will not be controlling factors.
