Đệ-tử hãy hòa nhập vào trong chu vi của các bản ngã khác. Hãy để cho chỉ một sắc thái pha trộn chúng và sự hợp nhất của chúng xuất hiện. Chỉ khi nào nhóm được biết đến và được cảm nhận, thì năng lượng mới có thể được phát ra một cách khôn ngoan.
Let the disciple merge himself within the circle of the other selves. Let but one colour blend them and their unity appear. Only when the group is known and sensed can energy be wisely emanated.
Ba ý tưởng lớn xuất hiện trong quy luật dễ hơn này:
Three major ideas appear in this easier rule:
1. Ý tưởng về sự đồng nhất hóa hoàn toàn với tất cả bản ngã khác.
1. The idea of complete identity with all other selves.
2. Ý tưởng về sự giống nhau (uniformity) của việc thể hiện tâm linh của họ với thế giới khi sự đồng nhất được thiết lập.
2. The idea of the uniformity of their spiritual presentation to the world when unity is established.
3. Ý tưởng rằng – như là một kết quả của hai thành tựu trên – mãnh lực tập thể, dưới hình thức một năng lượng thực sự và được tập trung, bấy giờ có thể được vận dụng.
3. The idea that—as a result of the two above achievements—the group force, as a real and focussed energy, can then be used.
Vị tân đạo đồ nói liến thoắng về sự huyền đồng chính mình với những người khác, và y hăng hái cố gắng để xác định nhóm của mình và hòa nhập với nó; tuy nhiên khi làm như vậy ý niệm về nhị nguyên tính bao giờ cũng hiện hữu – y và mọi bản ngã khác, y và nhóm, y và năng lượng nhóm mà hiện giờ y có thể vận dụng. Tuy nhiên, thực tế thì điều này không phải như thế. Nơi mà sự đồng nhất hóa thực sự được đạt tới, không có cảm thức nào về cái này và cái kia, nơi nào sự hợp nhất được hoàn tất, không còn sự nhận thức nào về hoạt động cá nhân bên trong nhóm, bởi vì ý chí của linh hồn đã hòa nhập thì giống hệt với ý chí của nhóm và tự động trong cách hoạt động của nó; nơi nào có sự hợp nhất thực sự, thì từng ứng viên trở thành chỉ là một vận hà cho ý chí và hoạt động của nhóm, và điều này không do nỗ lực nào của riêng y mà chỉ là một phản ứng tự phát.
Glibly the neophyte talks of identifying himself with others, and eagerly he endeavours to ascertain his group and merge with it; yet in so doing the constant concept of duality is ever present—himself and all other selves, himself and the group, himself and the group energy which he may now wield. Yet this is not so in reality. Where true identity is achieved, there is no sense of this and that; where the merging is complete, there is no recognition of individual activity within the group, because the will of the merged soul is identical with that of the group and automatic in its working; where true unity is present, the individual applicant becomes only a channel for the group will and activity, and this with no effort of his own but simply as a spontaneous reaction.
Tôi đã nhấn mạnh điều trên, vì trong quy luật dành cho các đệ-tử và các điểm đạo đồ, điều này sẽ được nhận thấy vẫn còn là trường hợp, và các kết quả được mang lại bởi việc sử dụng ý chí một cách hữu thức, vốn là sự tổng hợp thiêng liêng trong hành động; ngoài ra, nhóm được nói đến không phải là Ashram của một Chân Sư cụ thể nào, mà là Chân Sư của mọi Ashram, vì chúng hoàn toàn phản ánh mục đích của Shamballa và thể hiện Thiên Cơ trong phạm vi hoạt động của tâm thức Thánh Đoàn.
I have emphasised the above because in the rule for disciples and initiates, this will be found to be still more the case and the results are brought about by a conscious use of the will which is divine synthesis in action; also, the group referred to is not the Ashram of some particular Master, but that of all Ashrams as they in their entirety reflect the purpose of Shamballa and work out the Plan within the active sphere of the hierarchical consciousness.
Các Huyền Viện của các Chân Sư sẽ được tìm thấy trên mọi cấp độ tâm thức trong ba cõi giới của Tam Thượng Thể Tâm Linh. Một số Chân Sư rõ ràng bận rộn với trạng thái trí tuệ trong mọi hình tướng, và do đó các Ashram của các Ngài bị chi phối bởi mạt-na-thức (manasic consciousness), chúng là
Ashrams of the Masters are to be found on every level of consciousness in the threefold world of the Spiritual Triad. Some Masters pre-eminently occupy themselves with the mind aspect within all forms, and therefore their Ashrams are conditioned by the manasic consciousness; they are
