Các trắc nghiệm cho lần điểm đạo đầu, trong chừng mực nhân loại (tức là vị đệ tử ở thế gian) có liên quan, gần như đã xong và giờ sinh của Christ với vai trò là một biểu lộ của giới thứ tư trong thiên nhiên, và sự hoàn thành công việc của Huyền Giai Sáng Tạo (Creative Hierarchy) thứ tư sắp đến. Không có việc phủ nhận điều này; giờ sinh có thể chậm trễ và hình tướng có thể đang “trong cơn đau đẻ” mất nhiều thời gian, nhưng Christ sẽ được sinh ra, và bản chất Christ và tâm thức của Ngài sẽ thấm nhuần và nhuốm màu mọi công việc của nhân loại. Chính tình trạng này – sắp xảy ra và rất đáng mong muốn, và được đoán trước và thấy trước từ lâu – sẽ khiến cho sự trở lại của Thánh Đoàn, và sự phục hồi các Bí Pháp có thể xảy ra.
The tests for the first initiation, as far as humanity (the world disciple) is concerned, are well-nigh over and the hour of the birth of the Christ as an expression of the fourth kingdom in nature and the consummation of the work of the Fourth Creative Hierarchy is at hand. This there is no gainsaying; the birth hour may be long and the form may be “in labour” for much time, but the Christ will be born and the nature of the Christ and His consciousness will permeate and colour all human affairs. It is this condition—so imminent and so desirable and long foretold and anticipated—which will make possible the return of the Hierarchy and the restoration of the Mysteries.
Các sự kiện này không những chỉ tùy thuộc vào sự thích hợp của nhân loại để cung ứng sự bố trí đúng, và vào tính tất yếu của chính sự phát triển tiến hóa, mà còn là sự tái xuất hiện của Thánh Đoàn và những gì mà các Thành Viên của Thánh Đoàn sẽ hoàn thành, cũng liên quan (và chủ yếu) đến sự sống bên trong và các xung lực tinh thần trong chính Thánh Đoàn và không liên quan đến toàn bộ nhân loại. Thánh Đoàn theo đuổi đường lối khai mở tinh thần riêng của nó như là một hoạt động song hành với việc phụng sự của nó trên Thế Gian liên quan với công cuộc tiến hóa của hành tinh. Con người rất thường xem kiếp sống và vận mệnh của chính họ, và sự khai mở tâm thức con người là nhân tố quan trọng duy nhất và tối cao trên Cõi Trần và trong các diễn trình tiến hóa của hành tinh. Các điều kiện này đều quan trọng, nhưng chúng không phải là các nhân tố quan trọng duy nhất, cũng không phải nhân loại đứng một mình và bị cô lập. Nhân loại ở một điểm giữa, giữa giới dưới nhân loại và giới trên nhân loại (siêu nhân) và mỗi một trong các nhóm sinh linh đang phát triển đều có số phận quan trọng riêng của nó – quan trọng đối với tất cả những gì chứa bên trong vòng giới hạn của nhóm. Chúng có các cách thức, các phương pháp và các đường lối thành đạt được chọn và khác nhau của chúng. Giống như con người cá biệt phải học hỏi nghệ thuật hoặc khoa học về mối quan hệ với những người khác và với môi trường của y, vì thế nhân loại nói chung phải học hỏi mối liên hệ của nhân loại với những gì đang nằm ở trên và vượt ra ngoài nhân loại, và với những gì đang ở dưới và bị bỏ lại phía sau. Điều này bao hàm một ý thức về tỷ lệ mà chỉ có thể đạt được bởi nguyên khí trí tuệ trong con người
These occurrences are not only dependent upon the fitness of humanity to provide the right setting and upon the inevitability of evolutionary development itself, but the reappearance of the Hierarchy and that which its Members will accomplish is related also (and primarily) to the interior life and the spiritual impulses within the Hierarchy itself and unrelated to mankind altogether. The Hierarchy pursues its own line of spiritual unfoldment as a paralleling activity to its services on Earth in connection with planetary evolution. Men are so apt to regard their own lives and destiny and the unfoldment of the human consciousness as the factor of only and paramount importance upon Earth and in the evolutionary processes of the planet. These conditions are of importance, but they are not the only factors of importance, nor does humanity stand alone and isolated. Humanity occupies a midway point between the subhuman and the superhuman kingdoms, and each of these groups of evolving lives has its own important destiny—important to all contained within the group ring-pass-not. They have their own chosen and differing modes, methods and ways of achievement. Just as individual man has to learn the art or science of relationship to other men and to his environment, so humanity as a whole has to learn its relationship to that which lies above and beyond mankind and with that which is below and left behind. This involves a sense of proportion which can be attained only by the mind principle in man
