đệ tử, nhưng ở chỗ kia tôi lại nói sự tồn tại hai mặt (dual existence) của Chân Sư. Sự phân biệt đó có cân nhắc và có chủ tâm. Đệ tử sống trong ba cõi thấp và, cho đến cuộc điểm đạo thứ ba, đệ tử mới thể hiện sinh hoạt (livingness) của y có liên quan chặt chẽ với linh hồn và phàm ngã, và do đó liên quan chặt chẽ với thế giới hiện tượng và với các phân cảnh khác nhau của cõi hồng trần vũ trụ trọng trược.
disciple but in another to the dual existence of the Master. That distinction is deliberate and intentional. The disciple lives in the three worlds and, until the third initiation, he demonstrates his livingness strictly in relation to the soul and the personality, and therefore strictly to the phenomenal world and to the various levels of the dense cosmic physical plane.
Chân Sư hoạt động trên cõi Bản Thể (plane of Being) và chứng tỏ sự thực rằng Ngài luôn luôn Hiện Hữu (IS), rằng Ngài tồn tại (exists) như một trạng thái thiêng liêng trên các phân cảnh vô sắc tướng của các cõi dĩ thái vũ trụ; đây là một vấn đề rất khác với sự sống của đệ tử và ít được chú ý tới. Sự Hiện Tồn (Existence), Bản Thể, Sự Sống Thiết Yếu, Năng Lượng Năng Động, Lửa điện, tất cả chúng đều là đặc điểm của các cuộc điểm đạo cao, chúng tạo ra các phân biệt cơ bản giữa cấu tạo và cách biểu lộ sự sống của chúng, và các phân biệt của những người vốn đang sống, vốn đang trong tiến trình biến đổi (becoming), vốn thể hiện tính chất, vốn hợp nhất và pha trộn lửa thái dương với lửa do ma sát. Bản Thể (Being) và Sự Hiện Tồn (Existence) không giống như sự Biến Dịch (Becoming) hoặc của Sự Biểu Hiện Có Trình Độ (Qualified Appearance). Phần lớn đó là một vấn đề về tầm quan trọng. Một Chân Sư đã tổng hợp được trong chính Ngài mọi điều mà đệ tử tiến hóa đang mong muốn thể hiện, tất cả những gì có thể như Sự Mở Rộng (Expansion), cộng với một sự nhấn mạnh vào trạng thái sự sống năng động, cộng với một khả năng giữ không lay chuyển trong Bản Thể (Being) thuần túy. Ở đây một lần nữa Tôi thấy khó diễn tả cái mà sẽ không có từ ngữ nào cho nó cả.
The Master functions on the plane of BEING and demonstrates the fact that He eternally IS, that He exists as a divine aspect upon the formless levels of the cosmic etheric planes; this is a very different matter to the life of the disciple and to which little attention has been paid. Existence, Being, Essential Life, Dynamic Energy, electric Fire are all of them distinctive of the higher initiations; they produce basic distinctions between their constitution and mode of life expression and that of those who live, who are in process of becoming, who express quality, and who fuse and blend solar fire and fire by friction. Being and Existence are not the same as Becoming or of Qualified Appearance. It is largely a question of emphases. A Master has synthesised within Himself all for which the advancing disciple longs to express, all that is possible as Expansion, plus an emphasis upon the dynamic life aspect, plus an ability to stand immovable in pure Being. Here again I find it hard to express that for which no words are to be found.
Nơi Chân Sư, tất cả các trạng thái thiêng liêng được chứng tỏ khả năng biểu lộ phù hợp với thời điểm đặc biệt này, trong vòng tuần hoàn và dãy (hành tinh – ND) đặc biệt này (quay trở lại với biểu tượng cũ của Giáo Lý Bí Nhiệm), và qua bất kỳ biểu lộ chủng tộc đặc biệt nào. Các đặc điểm thiêng liêng này – nhìn từ góc độ thời gian và không gian – được cho thấy trong một hình thức tương đối một cách rõ rệt; các chu kỳ và các giai đoạn thời gian về sau sẽ cho thấy những trạng thái này trong một hình thức còn hoàn thiện hơn nữa. Nhưng tính tương đối của những vấn đề này không thực sự liên quan đến chúng ta, và sự hoàn thiện – từ góc độ của đệ tử nhân loại ngày nay –chính xác là những gì mà chúng ta hiểu bằng sự hoàn thiện (perfection). Tuy thế, các Chân Sư biết rằng một biểu lộ cao siêu hơn, sâu xa hơn và mạnh mẽ hơn của thiên tính có thể xảy ra một cách tiềm tàng, nhưng nó không làm cho các Ngài
In the Master, all the divine aspects are proved capable of expression in accordance with this particular time, in this particular round and chain (reverting to the old symbolism of The Secret Doctrine) and through any particular racial expression. These divine characteristics—viewed from the angle of time and space—are shewn in a definitely relative form; later cycles and time periods will show these aspects in a still more perfected form. But the relativity of these matters does not really concern us, and the perfection is—from the angle of the human disciple today—exactly what we understand by perfection. The Masters know, however, that a higher, deeper and more intensive manifestation of divinity is potentially possible, but it causes Them no
